Friday, 19/08/2022 - 06:17|
Chào mừng bạn đến với cổng thông tin điện tử của trường thcs + th thụy hồng

BÀI GIỚI THIỆU SÁCH Cuốn sách: "Góc sân và khoảng trời"

BÀI GIỚI THIỆU SÁCH Cuốn sách: "Góc sân và khoảng trời"Các bạn thân mến!

Hẳn trong con người chúng ta mỗi người đều theo đuổi một mục đích, lý tưởng rất riêng, nhưng có lẽ không ai là không biết yêu cái hay, cái đẹp. Ở đó có tình yêu thương đất nước, con người và cả những điều thân thuộc, giản dị xung quanh ta. Hôm nay tôi xin giới thiệu với các bạn một con người điển hình như thế qua tập thơ của ông - "Góc sân và khoảng trời - Ông là nhà thơ Trần Đăng Khoa.Tập thơ "Góc sân và khoảng trời" của nhà thơ Trần Đăng KHoa được nhà xuất bản Thông Tin ấn hành năm 2006 với 203 trang, khổ 13 x 19 cm. Bìa sách được in màu xanh lá mạ, ta thấy nổi bật ở đây là hình ảnh cây tre, một chú trâu đang gặm cỏ cùng với hình ảnh một cậu bé. Tất cả những hình ảnh đó đều rất thân quen, gần gũi với làng quê Việt Nam và nó biểu hiện một sức sống trẻ và tinh khiết biết bao nhiêu - như chính tâm hồn thơ của "cậu bé Khoa" vậy.Với 100 bài thơ được tuyển chọn và giới thiệu, chắc hẳn trong chúng ta ai cũng biết hay đã từng nghe nói về một "góc sân và khoảng trời" của "cậu bé Khoa" chứ không phải của Trần Đăng Khoa - một nhà thơ lớn và đầy bản lĩnh như ngày nay.Góc sân ấy là thế giới đầu tiên của "bé Khoa", khoảng trời ấy là cái vũ trụ tí hon của Khoa. Ở đây là những nhân vật giản dị thôi nhưng mượm sắc thần tiên của hồn con trẻ. Mảnh sân nhỏ ấy là nơi "bé Khoa" đã nói:Em thường rải cái nongRa góc sân ngồi họcNhững đem có trăng mọc Em chơi cho đến khuya.Từ trò "xỉa cá mè", "mèo đuổi chuột"... rồi cũng từ đây những ước mơ của em bắt đầu nảy nở:Vẽ cô tiên lặng lẽRải hoa trên bầu trờiThế là bao đồng lúaCứ chín vàng, vàng tươi...Một tưởng tượng rất thật về một vụ muà bội thu, một cái đẹp từ những thành quả sao mà yêu đến thế!Dường như tại góc sân này, thứ gì với Khoa cũng đẹp, cũng đáng yêu. Từ:Con bướm vàngBay nhẹ nhàng Em thích quáEm đuổi theo..."Con bướm vàng/ Con bướm vàng" mở đầu bài thơ "Con bướm vàng" là bướm từ đằng xa bay tới, to dần. Cũng láy lại hai lần ở phần kết là bướm đã bay đi, nhỏ dần; em bé vừa thích thú, lại vừa tiếc.Trong thơ "bé Khoa" có tình yêu thiên nhiên và cả tình yêu đất nước. Khoa đã nhìn xa hơn, nhìn về đất nước khi giặc Mỹ ngày đêm rình rập, đào xới đất nước ta. Nhưng các bạn thấy không, trong con mắt thơ trẻ của "em Khoa" đất nước mình, làng quê mình sao mà đẹp thế, hiên ngang thế:Ao trường vẫn nở hoa senBờ tre vẫn chú dế mèn vuốt râu(Em kể chuyện này)"Chiến thắng của Việt Nam hát lên, cao hơn tiếng bom, trong những câu thơ của bé Khoa"Năm 1968 ấy, khi "cậu bé Khoa" lên mười em đã kể chuyện giặc Mỹ rơi xuống cánh đồng làng mình; mọi người chạy ra, cả nhà Khoa chạy ra:Chị em xách khẩu súngBé Giang mang que đờiCon chó vàng mang hàm răng nhọn hoắtEm không biết mang gìVớ ngay hòn đáChân em ngắn quáPhải chạy nhanh mới tới nơiNhưng tới nơi thì giặc Mỹ đã chết rồi. Các bạn thân mến! Chúng ta đọc đoạn thơ lên và nghĩ xem, những câu thơ thật hồn nhiên mà lại sắc sảo, cái nhìn rất tinh tế, cảm nhận rất cụ thể:Tay còn giơ lên trờiRăng cửa rụng hếtCái ngực nát bétÔ! Nó cùng giống ngườiMà sao ở trên trờiNó ác thế!Trong gia đình, với mẹ, với bà tình cảm của "bé Khoa" cũng là tấm gương cho đến giờ vẫn khiếm các em nhỏ phải nhìn vào và noi theo. Bởi từ những vất vả của mẹ, từ những vất vả của bà "bé Khoa" đã trân trọng và yêu những điều đó, để rồi tình thương đó bộc lộ ra:Áo mẹ mưa bạc màuĐầu mẹ nắng cháy tócMẹ ngày đêm khó nhọc Con chưa ngoan, chưa ngoanHay như trong "Mẹ ốm" "bé Khoa" đã ca ngợi mẹ"mẹ là đất nước tháng ngày của con..." bởi "vì con mẹ khổ đủ điều""Em nhỏ Khoa" còn biết thương con chó nhà mình, khi nó nghe tiếng bom Mỹ nổ, đã bỏ chạy đi đâu:Tao chờ mày đã lâuCơm phần mày để cửaVới em gái mình cũng là tình thương ấm áp của người anh:Mẹ cha bận việc ngày đêmAnh ngồi trong lớp lo em ở nhàVới người thầy từ chiến trường trở về dạy mình, là thương binh trên đôi nạng gỗ "bé Khoa" đã nhìn thấy:Dấu lặng hai bên như hai hàng lỗ đáoChúng em nhận ra bàn chân thầy giáoNhư nhận ra cái chưa hoàn hảoCủa cả cuộc đời mìnhVới lối thơ gọn gẽ, không dàn trải "Khoa" còn biết dùng những từ khêu gợi:Bốn năm bom đạn qua rồiNúi sông trong sáng, dáng người lớn caoVới thiên nhiên, năm 1972 nhà thơ vẫn cho ra đời bài thơ tứ tuyệt để lại một ấn tượng đặc biệt; trên trời vẫn còn vệt ngựa của Thánh Gióng:Sau làn mưa bụi tháng baLá tre bỗng đỏ như là lửa thiêuNền trời rừng rực ráng treoTưởng như ngựa sắt sớm chiều vẫn bayVà lòng yêu ruộng đồng mọc rễ sâu chắc trong tâm hồn Khoa, tình yêu này lan toả trong lòng thành tình yêu đất nước sâu sắc. Ở đó có đất, có mẹ..., có cả bé Khoa...Trong tình yêu, mẹ tôi đã trở thành đất đaiVà tôi mọc lên như cây còn non dạiNhưng rễ cây đã hứa với nắng trời những mùa hoa tráiBởi cây không thể phụ mẹ mình và phuc đất đaiLời hứa đấy như một sự khắng định, một sự quyết tâm của "cậu Khoa" sẽ phấn đấu hết mình trong tình yêu cho quê hương, đất nước.Các em nhỏ thân yêu!Các em thấy không? Cũng chỉ tầm tuổi các em bây giờ trong con người "cậu bé Khoa" ngày ấy đã có những ý chí, quyết tâm thật vĩ đại và một tình yêu thật lớn lao phải không? 

  
                  

 

Bài tin liên quan
Chính phủ điện tử
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 1
Hôm qua : 4
Tháng 08 : 65
Năm 2022 : 3.408